Ông già mù đáng thương

FavoriteLoadingAdd to favorites

Ảnh bìa: Minh họa | Đặng Tiến


Có một người già bị mù, ngồi bên vỉa hè chỗ đông người qua lại. Phía trước, có một tấm bảng nhỏ và một hộp giấy carton đã cũ để khách thương hại mà bỏ tiền vào.

Trên tấm bảng, ai đó ghi dùm mấy chữ:
“Tôi bị mù…! Xin hãy giúp tôi…!”

Người đi qua, kẻ đi lại ngang chỗ ông cũng nhiều nhưng chỉ nhìn ông với ánh mắt thương hại… rồi bước đi.

Thỉnh thoảng, cũng có một vài người đứng lại, cho ông tiền lẻ mà thôi.

Trời cũng gần chiều, trong hộp giấy không có bao nhiêu. Chắc cũng đủ mua một dĩa cơm ăn trong ngày.

Bỗng…có một cô gái trẻ dáng như sinh viên đi tới. Cô nhìn ông, rồi nhìn trong hộp giấy.

Cô lật phía trong tấm bảng và viết lại vài chữ. Cô gởi ông ít tiền, xoay ngược tấm bảng cô viết ra phía ngoài đường rồi bước đi.

Vài phút sau…, một giờ sau, người trên đường khi đi ngang chỗ ông ngồi, nhìn ông rồi đọc dòng chữ… thì hầu như ai cũng bỏ tiền vào trong hộp, có khi là tờ giấy bạc có mệnh giá lớn.

Hai giờ sau, tiền trong hộp nhiều lắm…! Ông rờ vào và run run xúc động. Lòng ông không biết cô gái viết gì mà người ta cho ông tiền nhiều như thế…?

Đem thắc mắc, ông hỏi người bán hàng rong gần đó. Bà ta nhìn và nói cho ông nghe dòng chữ đã viết:

“Trời hôm nay rất đẹp. Các bạn đi dạo rất vui.
Tôi thì mù không thấy.
Các bạn thì thấy rõ…!”

(Sưu tầm)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *